0 comments / Posted on by Le Nguyet Minh

Dạo này tinh thần mình tệ lắm, không hẳn là buồn nhưng cảm giác rất tệ sau khi hàng loạt những chuyện không may liên tục kéo đến và dập mình tơi tả…Mình là người luôn biết chấp nhận sự thật, đối đầu với nó nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác bàng hoàng sau những cú shock đó
– 30/04 năm ngoái hân hoan chào đón 1 OLALASEXY mới hoành tráng hơn tọa lạc trên con đường thời trang NĐC. Hoành tráng đến nổi ký hợp đồng với HTV7 phát lên chuyên mục thời trang và cuộc sống. Thông báo rầm rộ đến mấy chục ngàn khách hàng. 1 tuần sau đó, bị phá vỡ hợp đồng. Bao nhiêu công sức, tiền bạc, mơ ước tan như mây khói. Buồn nhưng ko khóc…
– Vài tháng sau đó, vô tình tìm được một nơi rất đẹp cũng nằm trên con đường đó. Một căn nhà 4 tầng  khang trang. Mình sẽ dành riêng 2 tầng cho OLALASEXY. Ký hợp đồng, thận trọng hơn, dè dặt hơn. Cố gắng không hy vọng nhiều nhưng trong lòng vẫn phơi phới hy vọng, tâm trạng mâu thuẫn, khó tả nhưng vui, vui vì nghĩ rằng sau mất mát trước mình sẽ được đền bù xứng đáng. Vậy mà…cũng như lần trước, nó cũng tan thành mây khói. Tuy nhiên vì thận trọng hơn nên mất mát cũng ko đáng kể nhưng mất mác về tinh thần tăng lên gấp ngàn lần. Cũng buồn nhưng ko khóc. Số tiền thu lại mình đã tổ chức FASHION SHOW cho OLALASEXY và nhận được kết quả hơn cả mong đợi. Hơn thế nữa mình đã dùng số tiền đó mua một căn nhà mà mình hằng mơ ước…và vẫn không quên nuôi hy vọng cho một OLALASEXY hoành tráng tiếp theo….
– 4/4/2011 : Còn 10 ngày nữa là anniversary của OLALASEXY tròn 2 tuổi, cũng nhân ngày đó mình làm một collection LALALOVE để kỉ niệm anniversary của OLALASEXY. Đùng 1 phát, FACEBOOK của OLALASEXY gần 40 ngàn người bị biến mất. Hàng trăm ngàn comments, hình ảnh cũng tan biến. Thế là anniversary trôi qua một cách lặng lẽ…
– Hôm qua có một chuyện buồn rất buồn xảy ra, cũng dính líu giấy tờ và cũng luôn xảy ra vào phút 89. Mặc dù đã quen với những sự cố thế này nhưng mình là con người thì cũng không bao giờ tránh được cảm giác buồn và hụt hẫng…
Biết làm sao bây giờ, những lúc mệt mỏi thế này nếu buông tay ra thì ta sẽ ngã và trượt dài không bao giờ đứng dậy nổi…Ngày mai sẽ là một ngày mới, dù có thế nào đi nữa mình cũng sẽ không thôi hy vọng
“Đất ôm ấp cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận được ra ta

Cố lên cô gái !

Photobucket

Dạo này tinh thần mình tệ lắm, không hẳn là buồn nhưng cảm giác rất tệ sau khi hàng loạt những chuyện không may liên tục kéo đến và dập mình tơi tả…Mình là người luôn biết chấp nhận sự thật, đối đầu với nó nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác bàng hoàng sau những cú shock đó
– 30/04 năm ngoái hân hoan chào đón 1 OLALASEXY mới hoành tráng hơn tọa lạc trên con đường thời trang NĐC. Hoành tráng đến nổi ký hợp đồng với HTV7 phát lên chuyên mục thời trang và cuộc sống. Thông báo rầm rộ đến mấy chục ngàn khách hàng. 1 tuần sau đó, bị phá vỡ hợp đồng. Bao nhiêu công sức, tiền bạc, mơ ước tan như mây khói. Buồn nhưng ko khóc…
– Vài tháng sau đó, vô tình tìm được một nơi rất đẹp cũng nằm trên con đường đó. Một căn nhà 4 tầng  khang trang. Mình sẽ dành riêng 2 tầng cho OLALASEXY. Ký hợp đồng, thận trọng hơn, dè dặt hơn. Cố gắng không hy vọng nhiều nhưng trong lòng vẫn phơi phới hy vọng, tâm trạng mâu thuẫn, khó tả nhưng vui, vui vì nghĩ rằng sau mất mát trước mình sẽ được đền bù xứng đáng. Vậy mà…cũng như lần trước, nó cũng tan thành mây khói. Tuy nhiên vì thận trọng hơn nên mất mát cũng ko đáng kể nhưng mất mác về tinh thần tăng lên gấp ngàn lần. Cũng buồn nhưng ko khóc. Số tiền thu lại mình đã tổ chức FASHION SHOW cho OLALASEXY và nhận được kết quả hơn cả mong đợi. Hơn thế nữa mình đã dùng số tiền đó mua một căn nhà mà mình hằng mơ ước…và vẫn không quên nuôi hy vọng cho một OLALASEXY hoành tráng tiếp theo….
– 4/4/2011 : Còn 10 ngày nữa là anniversary của OLALASEXY tròn 2 tuổi, cũng nhân ngày đó mình làm một collection LALALOVE để kỉ niệm anniversary của OLALASEXY. Đùng 1 phát, FACEBOOK của OLALASEXY gần 40 ngàn người bị biến mất. Hàng trăm ngàn comments, hình ảnh cũng tan biến. Thế là anniversary trôi qua một cách lặng lẽ…
– Hôm qua có một chuyện buồn rất buồn xảy ra, cũng dính líu giấy tờ và cũng luôn xảy ra vào phút 89. Mặc dù đã quen với những sự cố thế này nhưng mình là con người thì cũng không bao giờ tránh được cảm giác buồn và hụt hẫng…
Biết làm sao bây giờ, những lúc mệt mỏi thế này nếu buông tay ra thì ta sẽ ngã và trượt dài không bao giờ đứng dậy nổi…Ngày mai sẽ là một ngày mới, dù có thế nào đi nữa mình cũng sẽ không thôi hy vọng
“Đất ôm ấp cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận được ra ta

Cố lên cô gái !

Photobucket

0 comments

Leave a comment

All blog comments are checked prior to publishing