0 comments / Posted on by Le Nguyet Minh

Gần 2 giờ sáng rồi mà ruột gan cứ rối bời, dây thần kinh hoạt động dường như hết công suất. Lang thang trên mạng tình cờ bắt gặp được bài viết rất hay, đọc xong mắt rưng rưng muốn khóc. Cố lên Minh nhé, cô gái nhỏ với ước mơ lớn !

Làm giàu, ai bảo không khó?

Tôi trăn trở nhiều khi viết bài này. Ngay chỉ cái tên
thôi cũng làm tôi suy nghĩ nhiều. Nên đặt là “Làm giàu rất khó” hay “Làm
giàu không hề dễ”. Đặt thế nào để toát lên ý mình định nói, để tránh
hiểu lầm. Tôi viết bài này bởi đã được nghe nhiều người nói, thuyết
giảng rằng – làm giàu không khó.

Nếu coi ý kiến “làm giàu không khó” là lời khích lệ,
là sự động viên, là cách để những người muốn làm giàu không bị nhụt chí
thì tôi hoàn toàn đồng ý. Cần khuyến khích, cổ vũ các bạn trẻ và những
ai chưa giàu có làm giàu một cách chính đáng. Còn chuyện để trở nên giàu
có, thực sự giàu có, giàu có bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì
tôi thấy không hề dễ. Thậm chí là khó.

Tôi có đọc và nghiên cứu về cuộc đời cũng như cách và
quá trình làm giàu của nhiều tỷ phú trên thế giới thì thấy rằng phần
nhiều họ có xuất phát điểm không thuận lợi. Có nhiều người trong số họ
khởi nghiệp khá vất vả. Họ trải qua nhiều thất bại. Họ đồng hành cùng
biết bao thử thách. Không ít lần, họ trở thành người trắng tay. Không
biết bao đêm, họ mất ngủ. Chẳng biết bao lần, họ gần như phát điên. Họ
ngày đêm trăn trở với sự nghiệp, với việc làm giàu của mình. Và họ trở
nên giàu có. Họ thật sự trân trọng những đồng tiền họ kiếm được. Họ biết
rằng làm giàu là quá khó. Các doanh nhân Việt Nam cũng vậy. Những người
giàu Việt Nam cũng rất cực nhọc để làm ra đồng tiền. Và, họ hiểu rằng
làm giàu không hề dễ.

Tôi không bao giờ quên những đồng tiền đầu tiên tôi
kiếm được khi học lớp 4. Ông bà nội tôi ở quê nuôi lợn. Vào thời đó,
người ta dùng phân chuồng để bón ruộng, mà phân chuồng hình thành từ
rơm, rạ, cỏ và phân lợn. Sau khi được những chú lợn quần nát để rồi rơm,
rạ, cỏ ngấm cùng những gì lợn thải ra trong nửa năm trời người nông dân
có phân chuồng để bón ruộng. Một năm cấy 2 vụ lúa, tức một năm cần 2 mẻ
phân chuồng.

Tôi đã nhận ra cơ hội này và đã “dành” được “hợp đồng”
đầu đời của mình. Tôi đi cắt cỏ bán lại cho chính ông bà nội mình. Mỗi
gánh cỏ được một hào. Đống cỏ cao ngất trước cửa chuồng lợn nhà ông bà
nội tôi là kết quả của “hợp đồng” đáng nhớ này. Cũng nhờ sức lao động,
sự cần cù chăm chỉ và sự “đàm phán” với ông bà nội mà tôi có đến cả chục
đôla khi còn bé xíu. Để rủng rỉnh tiền mua bút mực, giấy vở, dụng cụ
học tập và sách,… Nhà tôi khi đó nghèo lắm. Nghèo kiết xác – như người
làng vẫn nói.

Tôi cũng không quên các năm từ lớp 4 đến lớp 7 mình đi
cắt cỏ nuôi trâu và thực hiện “hợp đồng” với ông bà nội cùng “dụng cụ
hành nghề” là đôi quang gánh phải buộc lên rất cao. Người tôi quá thấp
để có thể sử dụng được đôi quang và chiếc đòn gánh của người lớn! Thời
đó người ta chưa làm ra quanh gánh cho trẻ con. Tôi cũng chẳng bao giờ
quên được những lần bị gió thổi bay xuống ruộng hay bờ đê bởi mình không
đủ sức chống chọi với gió. Nhất là gió của những ngày giông tố bất ngờ.

Và có lẽ ngay khi mới học lớp 7 tôi đã có số tiền vài
chục đồng, tương đương với cả vài chục đôla thời bây giờ. Những đồng
tiền đã giúp tôi không phải xin tiền cha mẹ. Tôi thậm chí đã biết và có
cơ hội trợ giúp cha mẹ mình trong miếng cơm, chén nước mỗi ngày. Cũng từ
khi đó đến mãi bây giờ tôi không phải xin tiền bố mẹ nữa.

Một trăm đôla đầu tiên tôi tự mình kiếm được khi học
dự bị tiếng Nga (chuẩn bị trở thành sinh viên năm thứ nhất đại học) khi
học tại khoa Dự bị trường Đại học Tổng hợp Matxcơva mang tên Lomonosov.
Khu ký túc xá chúng tôi ở khi đó là phố Svernhika, số nhà 19. Ngay năm
dự bị này tôi đã có cơ hội cầm trên tay, có cơ hội sở hữu thật sự những
đồng đôla thật. Câu chuyện là khi đó các bạn sinh viên nước ngoài, nhất
là sinh viên da đen bán đôla Mỹ lấy rúp Nga để tiêu (3 rúp một đôla).
Những người có nhu cầu mua lại với giá 3,3 rúp lấy 1 đôla. Lãi suất 10%.
Quay vòng càng nhanh, lãi càng nhiều. Vốn không phải bỏ ra thì còn gì
tốt hơn. Nhưng kiếm những đồng đôla đầu tiên đó cũng không dễ. Tổn hại
nơ ron thần kinh. Mất thời gian. Nguy hiểm. Rủi ro. Và tôi biết ngay từ
khi đó rằng làm giàu không dễ.

Cùng trong năm dự bị tiếng Nga tại thủ đô của Liên Xô
những năm 80 của thế kỷ trước tôi được sở hữu 1.000 đôla đầu tiên. Thời
đó đôla Mỹ bị cấm. Người Việt Nam (và cả người dân các nước xã hội chủ
nghĩa) không được dùng đôla nói chi đến chuyện sở hữu. Chỉ có người các
nước tây Âu, châu Phi, châu Mỹ… mới có quyền có và sử dụng ngoại tệ
mạnh. Nếu bị phát hiện sở hữu hay sử dụng ngoại tệ mạnh có nguy cơ bị
đuổi về nước.

1.000 đôla lúc đó tương đương với quãng 3.000 rúp là
con số rất rất lớn đối với những ai chuẩn bị là sinh viên năm thứ nhất.
Mà nó cũng là rất lớn đối với tất cả mọi người vì học bổng một tháng chỉ
có 80 rúp, một chiếc bàn là chỉ có 7 rúp, một dây may xo để làm bếp
điện chỉ có 25 xu, 1 cốc nước có ga chỉ là 1-3 xu mà thôi. Tiền giá trị
vô cùng. Nhất là khi dùng tiền đó mua thuốc tây, mua đồ điện, áo bay gửi
về Việt Nam.

Từ mốc 1.000 đôla lên mốc 10.000 đôla là cả một câu chuyện

Kiếm tiền và làm giàu ai đó tưởng dễ nhưng không hẳn như vậy.
Người kinh doanh phải tính toán và lo đủ thứ. Phải tính được các rủi
ro. Phải tự lên kế hoạch kinh doanh chi tiết. Phải có tư duy tổng thể.
Phải quản lý được tiền. Phải quay vòng đồng tiền nhanh nhất. Mà thời đó
có ai trong chúng tôi được học về quản trị kinh doanh, về bán hàng, về
kiếm tiền đâu. Bao cấp mà. Nhất là lũ sinh viên ngu ngơ từ vùng quê
nghèo xuất ngoại chúng tôi.

Một kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời là tôi
đã phải chứng kiến nỗi buồn tê tái: Mất 17.000 đôla trong khi tổng tài
sản chỉ có 13.000. Tôi đã hầu như mất trí nhớ. Tôi đã hầu như phát điên.
Tôi đã thất vọng và cảm thấy chán nản vô cùng. Tôi thấy cô đơn và bất
lực. Và khi đó, tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của 2 từ thiêng liêng này. Cô
đơn và bất lực. Số tiền mất mát quá lớn. Lớn quá mức tưởng tượng của một
cậu bé thời đó.

Một bài học cũng rút ra từ đó trong tôi rằng tư duy
làm giàu là quan trọng nhất. Muốn giàu thì phải có tư duy làm giàu. Nếu
có tư duy làm giàu rồi thì dù có mất trắng tay cũng bắt đầu lại từ đầu
và làm giàu lại một cách nhanh chóng hơn và không quá đỗi khó khăn. Tư
duy làm giàu là mấu chốt, là bắt đầu của mọi bắt đầu. Sau này có cơ hội
đi Mỹ, đi Anh, đi Australia, đi Nhật,… tôi có mua mua được nhiều sách
dạy làm giàu bằng đủ các thứ tiếng. Tôi đã đọc ngấu nghiến để học, để
hiểu, để biết cách làm giàu một cách bài bản. Tôi cũng đã may mắn mua
được cuốn “Think and grow rich” của Napoleon Hill. Ở đó tôi tìm thấy
nhiều điểm giống tư duy của tôi ngày xưa. Cuốn sách trở thành cẩm nang,
sách gối đầu giường của tôi ngay từ khi mua được. Đi đâu cũng thường
mang theo. Để đọc. Để ngẫm. Để ứng dụng. (Và may mắn thay chúng tôi đã
mua được bản quyền cuốn này và xuất bản ra tiếng Việt với cái tên “Think
and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu”). Cuốn sách đã mang
lại lợi lộc lớn cho rất nhiều doanh nhân, rất nhiều bạn bè tôi, rất
người muốn và đang làm giàu (như chị Trang, giám đốc John Robert Powers,
như anh Steve Gandy phó chủ tịch tập đoàn Metso…)

Cái mốc có 100.000 đôla rất đáng nhớ

Tôi không bao giờ quên rằng mình đã để nguyên cọc tiền
còn nguyên đai nguyên kiện, nguyên serie, còn bọc nguyên trong bao ny
lông trong suốt để ngắm. Tôi đã ngắm rất lâu. Tôi đã ngủ cùng cọc tiền
nguyên đai này suốt một đêm và trải qua những phút giây sung sướng hiếm
có. Sau này khi có nhiều tiền hơn, những cảm giác ngất ngây khi sở hữu
và ngắm những đồng tiền không còn nữa. Hay nói đúng hơn là không thể
bằng một phần của cái ngày đáng nhớ này.

Tôi nhớ rằng đã không biết bao nhiêu lần mình bị đói
khi đang sở hữu một đống tiền. Đói vì nhiều khách hàng đến mua hàng. Mà
toàn những lô hàng lớn, những hợp đồng “ngon”. Mình thì không muốn từ
chối. Không muốn mất khách. Họ đến lấy hàng đúng vào lúc ăn trưa, ăn
tối. Nhiều ngày đứt bữa. Nhiều hôm nhai cơm như nhai rơm, nhai trấu. Còn
cảm giác gì nữa đâu.

Tôi không thể quên rằng đã bao lần nằm đói ở sân bay.
Tiền có bao nhiêu đã mua hết hàng. Chỉ tính toán để có đủ tiền đi taxi,
tiền thuê bốc vác. Nhưng máy bay chậm vì sương mù, vì tuyết rơi nhiều,
vì sự cố kỹ thuật, vì trăm nghìn nguyên nhân khác. Biết vậy nhưng lần
khác vẫn đói, vẫn không còn tiền để ăn – tham quá. Người kinh doanh luôn
dùng tối đa số tiền, huy động tối đa tài chính để kiếm tiền, để xoay
vòng. Để giàu nhanh. Để thật nhanh.

Người có tiền, sở hữu nhiều tiền nhưng phải chịu rét
cắt da cắt thịt. Phải chịu cái nóng như thiêu như đốt. Phải chịu muỗi
cắn, ong châm. Phải “ngấm” mồ hôi đầm đìa như tắm. Người có nhiều tiền
nhưng nhiều khi cũng chẳng được hưởng thụ, được sướng, được làm người
giàu.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những giọt mồ hôi. Những giọt
mồ hôi không chỉ thấm trên quần, trên áo, trên tóc, trên da mà ngấm vào
từng đồng tiền. Mồ hôi ngấm vào khi ta nhận, khi ta đếm. Mỗi đồng tiền
kiếm ra là chứa đựng những nơ ron thần kinh bị hao tổn, những suy nghĩ
và tính toán, những phương án và biện pháp. Nhiều khi người doanh nhân
có tâm trạng hơn cả ngồi trên đống lửa. Nhiều khi doanh nhân gần như
điên khùng, nhiều khi tưởng chừng không thể vượt qua. Nhất là khi khủng
hoảng.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những vất vả, gian nan, những
cực nhọc khó tưởng tượng. Bao đêm không ngủ. Bao sáng thức giấc khi cả
thế giới đang ngủ ngon. Bao nhiêu ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Bao
đêm thức chỉ nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ.

Bao doanh nhân chúng ta ăn trưa chỉ là cái bánh mỳ
kẹp, là bát phở nguội, là đĩa cơm bình dân. Ngồi ăn ngay tại bàn làm
việc. Bao doanh nhân phải ngủ gục trên bàn. Nhiều doanh nhân, tôi biết,
qua đêm tại cơ quan. Chuyện nửa đêm mò về nhà khi cả nhà đã ngủ say là
chuyện thường. Cá biệt, có những trường hợp cha con cả tuần không gặp
nhau: cha về thì con đã ngủ. Con đi học sáng thì cha chưa tỉnh giấc.

Tôi viết bài này trong lúc đang triển khai chương
trình “15 phút tư duy” giai đoạn 2 tại các trường đại học trên cả nước.
Tôi muốn các em sinh viên thay đổi tư duy. Cần có tư duy đúng trong mọi
phương diện, trên mọi lĩnh vực. Tư duy làm giàu. Tư duy thành công. Tư
duy quản lý mới. Tư duy học và hành. Tư duy khởi nghiệp. Tư duy đọc sách
siêu tốc…. Các trường đại học tại HN và TP HCM đã tổ chức và tôi đến để
mong muốn giúp các em thay đổi tư duy. Ngay sáng nay là chương trình tư
duy sáng tạo tại Đại học FPT TP HCM.

Từ hàng chục chương trình này, với hàng nghìn bạn sinh
viên tham gia tôi nhận thấy rằng, các bạn trẻ ngày nay khát khao làm
giàu. Quyết tâm làm giàu của thế hệ trẻ thật là mạnh mẽ. Tôi hoàn toàn
tin tưởng rằng các em sẽ thành công. Trong quá trình giảng dạy, thuyết
giảng hay trao đổi, tôi nhận thấy sinh viên Việt Nam chúng ta nắm kiến
thức kinh doanh cơ bản khá tốt. Các em rất thông minh, nhanh nhẹn, có
nhiều ý tưởng. Tuy nhiên, các em đang thiếu thực tế thương trường, ít va
chạm. Các em chưa thật sự có những người “thầy” có kinh nghiệm và trải
nghiệm. Hơn nữa có lẽ các em chưa có tư duy làm giàu thật sự đúng, khát
khao làm giàu chân chính chưa thật sự mạnh. Tôi muốn các em học được
nhiều hơn nữa từ những người đi trước: từ thành công và thất bại. Để các
em rút ngắn thời gian, giảm bớt vấp ngã và trở nên giàu có nhanh hơn và
bền vững. Tôi muốn các em hiểu rằng làm giàu không dễ nhưng hoàn toàn
có thể. Muốn giàu có phải có tư duy của một người giàu. Muốn trở thành
triệu phú phải có tư duy của triệu phú.

Làm giàu không dễ. Tuy nhiên làm giàu cũng là trách
nhiệm của mỗi chúng ta. Cần phải làm giàu để giúp mình, giúp gia đình
mình, giúp quê hương mình và giúp đất nước mình. Đất nước Việt Nam chúng
ta sẽ trở nên giàu có khi có rất nhiều, rất nhiều doanh nhân, rất
nhiều, rất nhiều người giàu.

Gần 2 giờ sáng rồi mà ruột gan cứ rối bời, dây thần kinh hoạt động dường như hết công suất. Lang thang trên mạng tình cờ bắt gặp được bài viết rất hay, đọc xong mắt rưng rưng muốn khóc. Cố lên Minh nhé, cô gái nhỏ với ước mơ lớn !

Làm giàu, ai bảo không khó?

Tôi trăn trở nhiều khi viết bài này. Ngay chỉ cái tên
thôi cũng làm tôi suy nghĩ nhiều. Nên đặt là “Làm giàu rất khó” hay “Làm
giàu không hề dễ”. Đặt thế nào để toát lên ý mình định nói, để tránh
hiểu lầm. Tôi viết bài này bởi đã được nghe nhiều người nói, thuyết
giảng rằng – làm giàu không khó.

Nếu coi ý kiến “làm giàu không khó” là lời khích lệ,
là sự động viên, là cách để những người muốn làm giàu không bị nhụt chí
thì tôi hoàn toàn đồng ý. Cần khuyến khích, cổ vũ các bạn trẻ và những
ai chưa giàu có làm giàu một cách chính đáng. Còn chuyện để trở nên giàu
có, thực sự giàu có, giàu có bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì
tôi thấy không hề dễ. Thậm chí là khó.

Tôi có đọc và nghiên cứu về cuộc đời cũng như cách và
quá trình làm giàu của nhiều tỷ phú trên thế giới thì thấy rằng phần
nhiều họ có xuất phát điểm không thuận lợi. Có nhiều người trong số họ
khởi nghiệp khá vất vả. Họ trải qua nhiều thất bại. Họ đồng hành cùng
biết bao thử thách. Không ít lần, họ trở thành người trắng tay. Không
biết bao đêm, họ mất ngủ. Chẳng biết bao lần, họ gần như phát điên. Họ
ngày đêm trăn trở với sự nghiệp, với việc làm giàu của mình. Và họ trở
nên giàu có. Họ thật sự trân trọng những đồng tiền họ kiếm được. Họ biết
rằng làm giàu là quá khó. Các doanh nhân Việt Nam cũng vậy. Những người
giàu Việt Nam cũng rất cực nhọc để làm ra đồng tiền. Và, họ hiểu rằng
làm giàu không hề dễ.

Tôi không bao giờ quên những đồng tiền đầu tiên tôi
kiếm được khi học lớp 4. Ông bà nội tôi ở quê nuôi lợn. Vào thời đó,
người ta dùng phân chuồng để bón ruộng, mà phân chuồng hình thành từ
rơm, rạ, cỏ và phân lợn. Sau khi được những chú lợn quần nát để rồi rơm,
rạ, cỏ ngấm cùng những gì lợn thải ra trong nửa năm trời người nông dân
có phân chuồng để bón ruộng. Một năm cấy 2 vụ lúa, tức một năm cần 2 mẻ
phân chuồng.

Tôi đã nhận ra cơ hội này và đã “dành” được “hợp đồng”
đầu đời của mình. Tôi đi cắt cỏ bán lại cho chính ông bà nội mình. Mỗi
gánh cỏ được một hào. Đống cỏ cao ngất trước cửa chuồng lợn nhà ông bà
nội tôi là kết quả của “hợp đồng” đáng nhớ này. Cũng nhờ sức lao động,
sự cần cù chăm chỉ và sự “đàm phán” với ông bà nội mà tôi có đến cả chục
đôla khi còn bé xíu. Để rủng rỉnh tiền mua bút mực, giấy vở, dụng cụ
học tập và sách,… Nhà tôi khi đó nghèo lắm. Nghèo kiết xác – như người
làng vẫn nói.

Tôi cũng không quên các năm từ lớp 4 đến lớp 7 mình đi
cắt cỏ nuôi trâu và thực hiện “hợp đồng” với ông bà nội cùng “dụng cụ
hành nghề” là đôi quang gánh phải buộc lên rất cao. Người tôi quá thấp
để có thể sử dụng được đôi quang và chiếc đòn gánh của người lớn! Thời
đó người ta chưa làm ra quanh gánh cho trẻ con. Tôi cũng chẳng bao giờ
quên được những lần bị gió thổi bay xuống ruộng hay bờ đê bởi mình không
đủ sức chống chọi với gió. Nhất là gió của những ngày giông tố bất ngờ.

Và có lẽ ngay khi mới học lớp 7 tôi đã có số tiền vài
chục đồng, tương đương với cả vài chục đôla thời bây giờ. Những đồng
tiền đã giúp tôi không phải xin tiền cha mẹ. Tôi thậm chí đã biết và có
cơ hội trợ giúp cha mẹ mình trong miếng cơm, chén nước mỗi ngày. Cũng từ
khi đó đến mãi bây giờ tôi không phải xin tiền bố mẹ nữa.

Một trăm đôla đầu tiên tôi tự mình kiếm được khi học
dự bị tiếng Nga (chuẩn bị trở thành sinh viên năm thứ nhất đại học) khi
học tại khoa Dự bị trường Đại học Tổng hợp Matxcơva mang tên Lomonosov.
Khu ký túc xá chúng tôi ở khi đó là phố Svernhika, số nhà 19. Ngay năm
dự bị này tôi đã có cơ hội cầm trên tay, có cơ hội sở hữu thật sự những
đồng đôla thật. Câu chuyện là khi đó các bạn sinh viên nước ngoài, nhất
là sinh viên da đen bán đôla Mỹ lấy rúp Nga để tiêu (3 rúp một đôla).
Những người có nhu cầu mua lại với giá 3,3 rúp lấy 1 đôla. Lãi suất 10%.
Quay vòng càng nhanh, lãi càng nhiều. Vốn không phải bỏ ra thì còn gì
tốt hơn. Nhưng kiếm những đồng đôla đầu tiên đó cũng không dễ. Tổn hại
nơ ron thần kinh. Mất thời gian. Nguy hiểm. Rủi ro. Và tôi biết ngay từ
khi đó rằng làm giàu không dễ.

Cùng trong năm dự bị tiếng Nga tại thủ đô của Liên Xô
những năm 80 của thế kỷ trước tôi được sở hữu 1.000 đôla đầu tiên. Thời
đó đôla Mỹ bị cấm. Người Việt Nam (và cả người dân các nước xã hội chủ
nghĩa) không được dùng đôla nói chi đến chuyện sở hữu. Chỉ có người các
nước tây Âu, châu Phi, châu Mỹ… mới có quyền có và sử dụng ngoại tệ
mạnh. Nếu bị phát hiện sở hữu hay sử dụng ngoại tệ mạnh có nguy cơ bị
đuổi về nước.

1.000 đôla lúc đó tương đương với quãng 3.000 rúp là
con số rất rất lớn đối với những ai chuẩn bị là sinh viên năm thứ nhất.
Mà nó cũng là rất lớn đối với tất cả mọi người vì học bổng một tháng chỉ
có 80 rúp, một chiếc bàn là chỉ có 7 rúp, một dây may xo để làm bếp
điện chỉ có 25 xu, 1 cốc nước có ga chỉ là 1-3 xu mà thôi. Tiền giá trị
vô cùng. Nhất là khi dùng tiền đó mua thuốc tây, mua đồ điện, áo bay gửi
về Việt Nam.

Từ mốc 1.000 đôla lên mốc 10.000 đôla là cả một câu chuyện

Kiếm tiền và làm giàu ai đó tưởng dễ nhưng không hẳn như vậy.
Người kinh doanh phải tính toán và lo đủ thứ. Phải tính được các rủi
ro. Phải tự lên kế hoạch kinh doanh chi tiết. Phải có tư duy tổng thể.
Phải quản lý được tiền. Phải quay vòng đồng tiền nhanh nhất. Mà thời đó
có ai trong chúng tôi được học về quản trị kinh doanh, về bán hàng, về
kiếm tiền đâu. Bao cấp mà. Nhất là lũ sinh viên ngu ngơ từ vùng quê
nghèo xuất ngoại chúng tôi.

Một kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời là tôi
đã phải chứng kiến nỗi buồn tê tái: Mất 17.000 đôla trong khi tổng tài
sản chỉ có 13.000. Tôi đã hầu như mất trí nhớ. Tôi đã hầu như phát điên.
Tôi đã thất vọng và cảm thấy chán nản vô cùng. Tôi thấy cô đơn và bất
lực. Và khi đó, tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của 2 từ thiêng liêng này. Cô
đơn và bất lực. Số tiền mất mát quá lớn. Lớn quá mức tưởng tượng của một
cậu bé thời đó.

Một bài học cũng rút ra từ đó trong tôi rằng tư duy
làm giàu là quan trọng nhất. Muốn giàu thì phải có tư duy làm giàu. Nếu
có tư duy làm giàu rồi thì dù có mất trắng tay cũng bắt đầu lại từ đầu
và làm giàu lại một cách nhanh chóng hơn và không quá đỗi khó khăn. Tư
duy làm giàu là mấu chốt, là bắt đầu của mọi bắt đầu. Sau này có cơ hội
đi Mỹ, đi Anh, đi Australia, đi Nhật,… tôi có mua mua được nhiều sách
dạy làm giàu bằng đủ các thứ tiếng. Tôi đã đọc ngấu nghiến để học, để
hiểu, để biết cách làm giàu một cách bài bản. Tôi cũng đã may mắn mua
được cuốn “Think and grow rich” của Napoleon Hill. Ở đó tôi tìm thấy
nhiều điểm giống tư duy của tôi ngày xưa. Cuốn sách trở thành cẩm nang,
sách gối đầu giường của tôi ngay từ khi mua được. Đi đâu cũng thường
mang theo. Để đọc. Để ngẫm. Để ứng dụng. (Và may mắn thay chúng tôi đã
mua được bản quyền cuốn này và xuất bản ra tiếng Việt với cái tên “Think
and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu”). Cuốn sách đã mang
lại lợi lộc lớn cho rất nhiều doanh nhân, rất nhiều bạn bè tôi, rất
người muốn và đang làm giàu (như chị Trang, giám đốc John Robert Powers,
như anh Steve Gandy phó chủ tịch tập đoàn Metso…)

Cái mốc có 100.000 đôla rất đáng nhớ

Tôi không bao giờ quên rằng mình đã để nguyên cọc tiền
còn nguyên đai nguyên kiện, nguyên serie, còn bọc nguyên trong bao ny
lông trong suốt để ngắm. Tôi đã ngắm rất lâu. Tôi đã ngủ cùng cọc tiền
nguyên đai này suốt một đêm và trải qua những phút giây sung sướng hiếm
có. Sau này khi có nhiều tiền hơn, những cảm giác ngất ngây khi sở hữu
và ngắm những đồng tiền không còn nữa. Hay nói đúng hơn là không thể
bằng một phần của cái ngày đáng nhớ này.

Tôi nhớ rằng đã không biết bao nhiêu lần mình bị đói
khi đang sở hữu một đống tiền. Đói vì nhiều khách hàng đến mua hàng. Mà
toàn những lô hàng lớn, những hợp đồng “ngon”. Mình thì không muốn từ
chối. Không muốn mất khách. Họ đến lấy hàng đúng vào lúc ăn trưa, ăn
tối. Nhiều ngày đứt bữa. Nhiều hôm nhai cơm như nhai rơm, nhai trấu. Còn
cảm giác gì nữa đâu.

Tôi không thể quên rằng đã bao lần nằm đói ở sân bay.
Tiền có bao nhiêu đã mua hết hàng. Chỉ tính toán để có đủ tiền đi taxi,
tiền thuê bốc vác. Nhưng máy bay chậm vì sương mù, vì tuyết rơi nhiều,
vì sự cố kỹ thuật, vì trăm nghìn nguyên nhân khác. Biết vậy nhưng lần
khác vẫn đói, vẫn không còn tiền để ăn – tham quá. Người kinh doanh luôn
dùng tối đa số tiền, huy động tối đa tài chính để kiếm tiền, để xoay
vòng. Để giàu nhanh. Để thật nhanh.

Người có tiền, sở hữu nhiều tiền nhưng phải chịu rét
cắt da cắt thịt. Phải chịu cái nóng như thiêu như đốt. Phải chịu muỗi
cắn, ong châm. Phải “ngấm” mồ hôi đầm đìa như tắm. Người có nhiều tiền
nhưng nhiều khi cũng chẳng được hưởng thụ, được sướng, được làm người
giàu.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những giọt mồ hôi. Những giọt
mồ hôi không chỉ thấm trên quần, trên áo, trên tóc, trên da mà ngấm vào
từng đồng tiền. Mồ hôi ngấm vào khi ta nhận, khi ta đếm. Mỗi đồng tiền
kiếm ra là chứa đựng những nơ ron thần kinh bị hao tổn, những suy nghĩ
và tính toán, những phương án và biện pháp. Nhiều khi người doanh nhân
có tâm trạng hơn cả ngồi trên đống lửa. Nhiều khi doanh nhân gần như
điên khùng, nhiều khi tưởng chừng không thể vượt qua. Nhất là khi khủng
hoảng.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những vất vả, gian nan, những
cực nhọc khó tưởng tượng. Bao đêm không ngủ. Bao sáng thức giấc khi cả
thế giới đang ngủ ngon. Bao nhiêu ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Bao
đêm thức chỉ nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ.

Bao doanh nhân chúng ta ăn trưa chỉ là cái bánh mỳ
kẹp, là bát phở nguội, là đĩa cơm bình dân. Ngồi ăn ngay tại bàn làm
việc. Bao doanh nhân phải ngủ gục trên bàn. Nhiều doanh nhân, tôi biết,
qua đêm tại cơ quan. Chuyện nửa đêm mò về nhà khi cả nhà đã ngủ say là
chuyện thường. Cá biệt, có những trường hợp cha con cả tuần không gặp
nhau: cha về thì con đã ngủ. Con đi học sáng thì cha chưa tỉnh giấc.

Tôi viết bài này trong lúc đang triển khai chương
trình “15 phút tư duy” giai đoạn 2 tại các trường đại học trên cả nước.
Tôi muốn các em sinh viên thay đổi tư duy. Cần có tư duy đúng trong mọi
phương diện, trên mọi lĩnh vực. Tư duy làm giàu. Tư duy thành công. Tư
duy quản lý mới. Tư duy học và hành. Tư duy khởi nghiệp. Tư duy đọc sách
siêu tốc…. Các trường đại học tại HN và TP HCM đã tổ chức và tôi đến để
mong muốn giúp các em thay đổi tư duy. Ngay sáng nay là chương trình tư
duy sáng tạo tại Đại học FPT TP HCM.

Từ hàng chục chương trình này, với hàng nghìn bạn sinh
viên tham gia tôi nhận thấy rằng, các bạn trẻ ngày nay khát khao làm
giàu. Quyết tâm làm giàu của thế hệ trẻ thật là mạnh mẽ. Tôi hoàn toàn
tin tưởng rằng các em sẽ thành công. Trong quá trình giảng dạy, thuyết
giảng hay trao đổi, tôi nhận thấy sinh viên Việt Nam chúng ta nắm kiến
thức kinh doanh cơ bản khá tốt. Các em rất thông minh, nhanh nhẹn, có
nhiều ý tưởng. Tuy nhiên, các em đang thiếu thực tế thương trường, ít va
chạm. Các em chưa thật sự có những người “thầy” có kinh nghiệm và trải
nghiệm. Hơn nữa có lẽ các em chưa có tư duy làm giàu thật sự đúng, khát
khao làm giàu chân chính chưa thật sự mạnh. Tôi muốn các em học được
nhiều hơn nữa từ những người đi trước: từ thành công và thất bại. Để các
em rút ngắn thời gian, giảm bớt vấp ngã và trở nên giàu có nhanh hơn và
bền vững. Tôi muốn các em hiểu rằng làm giàu không dễ nhưng hoàn toàn
có thể. Muốn giàu có phải có tư duy của một người giàu. Muốn trở thành
triệu phú phải có tư duy của triệu phú.

Làm giàu không dễ. Tuy nhiên làm giàu cũng là trách
nhiệm của mỗi chúng ta. Cần phải làm giàu để giúp mình, giúp gia đình
mình, giúp quê hương mình và giúp đất nước mình. Đất nước Việt Nam chúng
ta sẽ trở nên giàu có khi có rất nhiều, rất nhiều doanh nhân, rất
nhiều, rất nhiều người giàu.

0 comments

Leave a comment

All blog comments are checked prior to publishing