0 comments / Posted on by Le Nguyet Minh

Ngày 4 tháng 12 đêm ấy có một đứa bé cất tiếng khóc chào đời. Vì nó sinh vào ban đêm nên ba mẹ đặt cho nó một cái tên mang nghĩa là trăng sáng vì ba mẹ nó lúc nào cũng muốn nó đẹp và sáng như ánh trăng vậy. Lúc mới sinh ra, nó xấu lắm, chẳng ai thèm ẳm nó cả. Chỉ có ba mẹ là yêu thương và ôm nó vào lòng thôi. Nó chẳng bao giờ biết khóc, lúc nào cũng cười mà cười thì lại càng xấu hơn nhưng ba mẹ lại càng yêu nó hơn nữa…Hồi ấy nhà nó nghèo lắm, ba cưới mẹ về gia đình chẳng ai thích nên lúc nào cũng sống với ánh mắt ganh ghét của mọi người trong gia đình. Thêm cái nó lại xấu nên cũng bị ghét theo luôn. Lớn lên một tí, nó xinh lắm. Mẹ bảo lúc ấy nó xinh như ánh trăng vậy. Và nó đi nhà trẻ…Lần đầu tiên xa nó mẹ nó lo lắm, trưa nào cũng đạp xe đến trường thăm nó nhưng thăm rồi lại cảm thấy buồn vời vợi. Con nít người ta la hét đùa giỡn với nhau nhưng nó lúc nào cũng thu mình vào một góc nào đó và chơi một mình. Mẹ nó buồn lắm, mẹ sợ con mình chẳng có lấy một người bạn thân. Nhưng khi ở bên ba mẹ nó lại ríu ra ríu rít như con chim non vậy. Mẹ nó tự an ủi lòng mình chắc sẽ tốt thôi. Nó còn nhớ hôm ấy nó đang ngồi chơi trong trường, mặc cái áo đầm màu trắng xinh như một thiên thần vậy. Và được người ta chụp hình lên báo. Mẹ nó vui và hãnh diện lắm chạy đi khoe tùm lum. Nó thương mẹ nó quá ! Lớn lên nhà nó không còn khổ nữa, ba mẹ nó đổi nghề khác làm ăn khấm khá hơn. Nó là con một tất nhiên là ba mẹ dành cho nó tất cả. Nó muốn gì ba mẹ cũng cho vì ba mẹ muốn bù đắp lại cái “tuổi thơ cơ cực” của nó. Hồi ấy đi học, nó học giỏi lắm, lúc nào cũng đứng nhất và học bổng luôn có tên nó. Nó là niềm tự hào của ba mẹ cho đến tận bây giờ. Ngày đi học, lúc nào cũng bị mấy đứa bạn cùng lớp ghét bỏ vì nó học giỏi, được cô thương, xinh đẹp và hơn nữa là nhà nó gì cũng có. Không bao giờ nó thấy thua sút một ai cả. Nhưng, duy nhất một điều, lúc nào nó cũng lặng lẽ một mình… Có lẽ trong trường nó là đứa có thành tích chuyển trường nhiều hơn tất cả. Vì ba mẹ nó không có thời gian dành cho nó nên nó phả học bán trú, học xong phải ở lại nhà cô học tiếp cho đến tận khuya mới được ba rước về. Có nhiều hôm ba nó xỉn quên cả nó, nó đứng bên lề đường chờ đợi mỏi mòn, buồn lắm nhưng chẳng bao giờ khóc khi một ai đó không nhớ tới nó…Lúc mới chuyển trường, nó trở thành nhân vật trung tâm của cả trường. Mới nhập học có 2 ngày nó thi đậu liền giải nhất môn văn cấp tỉnh lúc bấy giờ nên thầy cô mới coi nó như báu vật. Ngày đó mới vào học trường mới, trong lớp đứa nào cũng học tiếng anh được 4 năm, trong khi nó ở trường khác chuyển về một chữ bẻ đôi cũng không biết. Vào lớp lớ ngớ thấy mà tội. Chữ tiếng anh đầu tiên trong đời nó là chữ BLUE, nó thấy thật lạ lẫm và thích thú lần đầu tiên học được thứ ngôn ngữ kì lạ. Bạn bè trong lớp cười nó vì cả trường nó là đứa duy nhất không biết tiếng anh. Nhưng nó không bỏ cuộc. Ngày ấy, mỗi khi tan học về, bạn bè nó có ba mẹ đến đón, được ăn quà vặt thì nó phải ở lại trường để học tiếng anh. Cô giáo thương nó vì nó nhỏ nhỏ xin xinh như thỏi kẹo mà chăm lắm lúc nào xếp hàng cũng được đứng đầu tiên. Trong 3 tháng miệt mài nó đã có kiến thức và vươn lên đứng đầu lớp. Cho đến tận bây giờ, điểm trung bình môn tiếng anh của nó 10,0 là chuyện bình thường. Và để khuyến khích nó ba mẹ tặng cho nó cái bàn học màu hồng hình thủy thủ mặt trăng mà nó thích. Nó biết cái bàn học đó là niềm mơ ước của lũ bạn học chung nhưng là phần thưởng mà nó thấy nó xứng đáng nhận được. Tụi bạn lúc bấy giờ cũng thích chơi với nó hơn vì nó học giỏi và nhà có nhiều đồ chơi ! Lên lớp 6, ba mẹ bắt nó phải thi vào trường chuyên. Nó còn nhớ đề tài môn tập làm văn là hãy miêu tả cảnh lúc trời vần vũ chuyển mưa. Thế là cả mấy trăm đứa bị lạc đề rớt lả tả. Nó thì ung dung vượt qua với số điểm tuyệt đối. Ba mẹ nó sợ nó rớt chỉ vì nó miêu tả một câu nghe hết cả hồn ” những áng mây đen cứ lũ lượt kéo đến, những con gió mạnh rít qua từng cơn lạnh buốt.Cảnh vật như hối hả, những con trâu cắm cuối bước đi súyt té xuống ruộng” Đọc đến đây ba mẹ nó lăn ra cười bò nhưng nó lại đậu vì bài viết trẻ con thật đáng yêu và chân thật như cái cách suy nghĩ của nó. Cái hôm nó trúng tuyển là cái hôm mà ba mẹ nó không còn gì cả ! Một món quà mà nó không bao giờ muốn nhận…Lúc ấy mẹ nó buồn và khóc nhiều lắm nhưng chẳng bao giờ nó khóc cả. Nó chỉ biết lao đầu vào học để quên đi tất cả. Rồi ba nó đi Hà Nội buôn đồ, nó ở nhà với mẹ và thằng em 3 tuổi của nó. Ngày ngày ba nó không còn chở nó đi học nữa thay vào đó là ông nội. Ông nội là người duy nhất trong nhà thương nó. Ngay đến bây giờ ông vẫn ôm hôn nó như lúc nó còn bé. Lên lớp 7 nó ăn chơi lắm mà cũng chẳng ai biết vì có ai quan tâm tới nó đâu. Nó xài tiền phung phí, nói chuyện không ngọt ngào như hồi bé nữa. Nó thay đổi hoàn toàn ! Nó đi chơi nhiều, mẹ nó buồn nhiều, nó không còn dành thời gian để mẹ bím tóc cho nó hay kể cho mẹ nó những câu chuyện về những anh bạn cùng lớp. Nó chơi với bạn nhưng nó biết tụi nó chơi với nó là vì cái gì. Nó biết nhưng nó không nói. Nó chấp nhận đánh đổi tiền bạc để có được những niềm vui ngắn ngủi và nó thấy xứng đáng. Nó không có niềm tin vào một ai cả và cũng chẳng ai có thể hiểu nó. Và nó vẫn cô đơn…ba nó đi Hà Nội, dăm ba tháng mới về một lần, về rồi lại vội vã đi. Lần nào ba cũng mua quà cho nó, cho nó thật nhiều tiền nhưng sao nó cảm thấy lạnh lẽo quá. Nhà nó đỡ lên từ khi ba nó đi Hà Nội và nó có nhiều tiền hơn để bù khú với lũ bạn nó quen. Nhưng chẳng biết từ bao giờ tình cảm nó dành cho ba nó không còn nữa. Nhưng nó không quan tâm, nó chỉ biết vui là được vì có ai thực sự quan tâm nó đâu. Nó ý thức được việc học và chẳng bao giờ lơ đãng bỏ bê việc học của nó. Lên lớp cao, nó không còn đứng nhất nữa vì nó ý thức được nó học là để cho nó, không tranh đua với một ai cả. Nó ghét phải học bài thuộc vanh vách như con vẹt, nó không muốn làm con vẹt nên những môn học thuộc lòng nó chẳng bao giờ được điểm cao vì nó không làm giống các bạn khác. Và nó vẫn lao vào những cuộc vui với những đứa bạn nó cho là “thân” với nó. Lên lớp 9, mẹ mua cho nó một cái máy vi tính thật xin với internet đầy đủ. Thuở ấy nếu không lầm thì đó là một điều xa xỉ với những đứa cùng tuổi nó. Từ ngày có máy tính, nó ở nhà suốt không màn đi chơi với ai cả. Nó ôm máy tính từ sáng đến tối không phải chơi game hay coi phim mà nó dành để nghiên cứu này nọ. Nó được một người bạn online tặng cho nó một cái website nhân dịp sinh nhật, nó thú vị lắm và điều nó làm là mổ xẻ cái website đó ra để tìm hiểu sao bạn ấy có thể làm được như vậy. Và đó là lần đầu tiên nó biết về code, một ngôn ngữ để viết website. Lúc ấy nó chỉ biết nó có một người bạn thân mới, tốt với nó, dạy nó biết nhiều điều và chăng bao giờ lừa dối nó hay làm nó buồn. Đó là cái máy tính thân yêu của nó. Nó hãnh diện với mọi người tất cả kiến thức nó có được, trang web cá nhân hoành tráng của nó, hay những bài hát lãng mạn bằng flash đều do nó làm ra. Lúc nào nó cũng hỏi bản thân “tại sao người ta làm được còn nó thì không?” cho dù nó không có được một kết quả mỹ mãn nhưng nó cảm thấy xứng đáng có quyền hãnh diện với những sản phẩm MADE IN FROM NÓ. Lên lớp 11, mẹ nó tống nó lên sài gòn học, vì không chịu nổi tiền internet mỗi tháng gần 3,4 triệu vì hồi ấy internet đắt kinh khủng, ra tiệm net 1 tiếng tới 40 ngàn. Ngày ra đi, nó buồn lắm không phải buồn vì xa cái máy tính nó thương mà buồn vì tại sao mẹ lại chấp nhận xa nó, hay là mẹ không còn thương nó nữa. Lên SG, mẹ đưa nó vào một ngôi trường tốt nhất, nơi mà chỉ có những hoàng tử và công chúa đi học. Nó cũng vui vì nó thích hòa mình vào một môi trường mới, nó ghét cuộc sống đứng yên một chỗ. Mẹ nó đăng ký cho nó học nội trú, đồng nghĩa với việc là nó sẽ không bao giờ được ra ngoài nếu như không có sự đồng ý của cậu và mẹ nó. Con chim nhỏ bị nhốt vào một cái lồng. Dù nơi đây có tất cả từ hồ bơi đến phòng gym nhưng nó buồn lắm, chiều nào nó cũng đứng ngoài balcon ngắm mặt trời lặn và tự hỏi mẹ nó có biết nó cô đơn thế nào không…Vào năm học ấy, nó chơi thân với 3 người bạn là 3 thằng con trai ngồi cạnh nó. Nó cảm thấy chơi với con trai sao mà thoải mái, tụi nó chẳng quan tâm đến chuyện hôm nay nó mặc đồ gì, mang giày gì cả. Rồi bỗng nhiên 3 chàng trai ấy có cảm tình với nò. Và không hiểu sao nó lại chọn anh. Hình như lúc ấy nó trẻ con quá. Nó muốn biết cảm giác có bạn trai là thế nào và nó thích khi có ai đó mua quà cho nó ăn, lẽo đẽo theo nó. Nó đến với anh chớp nhoáng, ra đi cũng chớp nhoáng. Nó bị mang tiếng là ” chia rẻ nội bộ”. Vì nó mà 3 anh bạn ấy chẳng nói chuyện với nhau và cả 3 xúm lại tẩy chai không nói chuyện với nó nữa. Ai ai cũng ghét nó, nhìn nó với anh mắt lạnh lùng. Nhưng họ không biết là nó cũng đã quen với điều đó rồi. Nó không cần chơi với ai cả, và nó lại cô đơn một mình…Mẹ nó nói với chị họ nó, cho đến tận bây giờ nó lớn rồi mà mỗi lần nhìn nó mẹ lại thấy hiện lên hình cảnh cách đây 12 năm, cái hôm mà mẹ nó nhìn nó ngồi lặng lẽ một mình trong sân trường. “Nó chẳng thay đổi gì!” mẹ nó buộc miệng nói. Mẹ nó không chịu được cảnh nó bị cô lập nên kéo nó về quê. Lúc ấy nó chán nản lắm và xách va ly về trong sự ngỡ ngàng của bạn bè nó. Kể từ ngày ấy nó lại càng thu mình vào cái vỏ ốc của nó, nơi mà nó cho là tốt nhất. Nó lên lớp 12 và thi đại học. Trong suốt ngần ấy năm, anh vẫn thương yêu nó, viết thư cho nó nhưng trái tim nó đã lạnh lắm rồi. Năm lớp 12 nó cũng chẳng muốn hơn thua với ai, nó chỉ tập trung học đúng 3 môn sở trường của nó để chuẩn bị cho kì thi đại học cam go sắp tới. Nó thấy buồn vì bạn bè và thầy cô ghét nó, vì tội bỏ trường đi rồi lại quay về. Nó buồn nhưng không khóc. Thế giới của nó bấy giờ chỉ có nó, mẹ nó và thằng em nhỏ của nó thôi. Viết lưu bút cuối năm “bạn thân của bạn là ai?” nó lấy viết gạch ngang 1 đường như khẳng định rằng trong từ điển của nó không tồn tại hai chữ đó. Còn tiếp…

Ngày 4 tháng 12 đêm ấy có một đứa bé cất tiếng khóc chào đời. Vì nó sinh vào ban đêm nên ba mẹ đặt cho nó một cái tên mang nghĩa là trăng sáng vì ba mẹ nó lúc nào cũng muốn nó đẹp và sáng như ánh trăng vậy. Lúc mới sinh ra, nó xấu lắm, chẳng ai thèm ẳm nó cả. Chỉ có ba mẹ là yêu thương và ôm nó vào lòng thôi. Nó chẳng bao giờ biết khóc, lúc nào cũng cười mà cười thì lại càng xấu hơn nhưng ba mẹ lại càng yêu nó hơn nữa…Hồi ấy nhà nó nghèo lắm, ba cưới mẹ về gia đình chẳng ai thích nên lúc nào cũng sống với ánh mắt ganh ghét của mọi người trong gia đình. Thêm cái nó lại xấu nên cũng bị ghét theo luôn. Lớn lên một tí, nó xinh lắm. Mẹ bảo lúc ấy nó xinh như ánh trăng vậy. Và nó đi nhà trẻ…Lần đầu tiên xa nó mẹ nó lo lắm, trưa nào cũng đạp xe đến trường thăm nó nhưng thăm rồi lại cảm thấy buồn vời vợi. Con nít người ta la hét đùa giỡn với nhau nhưng nó lúc nào cũng thu mình vào một góc nào đó và chơi một mình. Mẹ nó buồn lắm, mẹ sợ con mình chẳng có lấy một người bạn thân. Nhưng khi ở bên ba mẹ nó lại ríu ra ríu rít như con chim non vậy. Mẹ nó tự an ủi lòng mình chắc sẽ tốt thôi. Nó còn nhớ hôm ấy nó đang ngồi chơi trong trường, mặc cái áo đầm màu trắng xinh như một thiên thần vậy. Và được người ta chụp hình lên báo. Mẹ nó vui và hãnh diện lắm chạy đi khoe tùm lum. Nó thương mẹ nó quá ! Lớn lên nhà nó không còn khổ nữa, ba mẹ nó đổi nghề khác làm ăn khấm khá hơn. Nó là con một tất nhiên là ba mẹ dành cho nó tất cả. Nó muốn gì ba mẹ cũng cho vì ba mẹ muốn bù đắp lại cái “tuổi thơ cơ cực” của nó. Hồi ấy đi học, nó học giỏi lắm, lúc nào cũng đứng nhất và học bổng luôn có tên nó. Nó là niềm tự hào của ba mẹ cho đến tận bây giờ. Ngày đi học, lúc nào cũng bị mấy đứa bạn cùng lớp ghét bỏ vì nó học giỏi, được cô thương, xinh đẹp và hơn nữa là nhà nó gì cũng có. Không bao giờ nó thấy thua sút một ai cả. Nhưng, duy nhất một điều, lúc nào nó cũng lặng lẽ một mình… Có lẽ trong trường nó là đứa có thành tích chuyển trường nhiều hơn tất cả. Vì ba mẹ nó không có thời gian dành cho nó nên nó phả học bán trú, học xong phải ở lại nhà cô học tiếp cho đến tận khuya mới được ba rước về. Có nhiều hôm ba nó xỉn quên cả nó, nó đứng bên lề đường chờ đợi mỏi mòn, buồn lắm nhưng chẳng bao giờ khóc khi một ai đó không nhớ tới nó…Lúc mới chuyển trường, nó trở thành nhân vật trung tâm của cả trường. Mới nhập học có 2 ngày nó thi đậu liền giải nhất môn văn cấp tỉnh lúc bấy giờ nên thầy cô mới coi nó như báu vật. Ngày đó mới vào học trường mới, trong lớp đứa nào cũng học tiếng anh được 4 năm, trong khi nó ở trường khác chuyển về một chữ bẻ đôi cũng không biết. Vào lớp lớ ngớ thấy mà tội. Chữ tiếng anh đầu tiên trong đời nó là chữ BLUE, nó thấy thật lạ lẫm và thích thú lần đầu tiên học được thứ ngôn ngữ kì lạ. Bạn bè trong lớp cười nó vì cả trường nó là đứa duy nhất không biết tiếng anh. Nhưng nó không bỏ cuộc. Ngày ấy, mỗi khi tan học về, bạn bè nó có ba mẹ đến đón, được ăn quà vặt thì nó phải ở lại trường để học tiếng anh. Cô giáo thương nó vì nó nhỏ nhỏ xin xinh như thỏi kẹo mà chăm lắm lúc nào xếp hàng cũng được đứng đầu tiên. Trong 3 tháng miệt mài nó đã có kiến thức và vươn lên đứng đầu lớp. Cho đến tận bây giờ, điểm trung bình môn tiếng anh của nó 10,0 là chuyện bình thường. Và để khuyến khích nó ba mẹ tặng cho nó cái bàn học màu hồng hình thủy thủ mặt trăng mà nó thích. Nó biết cái bàn học đó là niềm mơ ước của lũ bạn học chung nhưng là phần thưởng mà nó thấy nó xứng đáng nhận được. Tụi bạn lúc bấy giờ cũng thích chơi với nó hơn vì nó học giỏi và nhà có nhiều đồ chơi ! Lên lớp 6, ba mẹ bắt nó phải thi vào trường chuyên. Nó còn nhớ đề tài môn tập làm văn là hãy miêu tả cảnh lúc trời vần vũ chuyển mưa. Thế là cả mấy trăm đứa bị lạc đề rớt lả tả. Nó thì ung dung vượt qua với số điểm tuyệt đối. Ba mẹ nó sợ nó rớt chỉ vì nó miêu tả một câu nghe hết cả hồn ” những áng mây đen cứ lũ lượt kéo đến, những con gió mạnh rít qua từng cơn lạnh buốt.Cảnh vật như hối hả, những con trâu cắm cuối bước đi súyt té xuống ruộng” Đọc đến đây ba mẹ nó lăn ra cười bò nhưng nó lại đậu vì bài viết trẻ con thật đáng yêu và chân thật như cái cách suy nghĩ của nó. Cái hôm nó trúng tuyển là cái hôm mà ba mẹ nó không còn gì cả ! Một món quà mà nó không bao giờ muốn nhận…Lúc ấy mẹ nó buồn và khóc nhiều lắm nhưng chẳng bao giờ nó khóc cả. Nó chỉ biết lao đầu vào học để quên đi tất cả. Rồi ba nó đi Hà Nội buôn đồ, nó ở nhà với mẹ và thằng em 3 tuổi của nó. Ngày ngày ba nó không còn chở nó đi học nữa thay vào đó là ông nội. Ông nội là người duy nhất trong nhà thương nó. Ngay đến bây giờ ông vẫn ôm hôn nó như lúc nó còn bé. Lên lớp 7 nó ăn chơi lắm mà cũng chẳng ai biết vì có ai quan tâm tới nó đâu. Nó xài tiền phung phí, nói chuyện không ngọt ngào như hồi bé nữa. Nó thay đổi hoàn toàn ! Nó đi chơi nhiều, mẹ nó buồn nhiều, nó không còn dành thời gian để mẹ bím tóc cho nó hay kể cho mẹ nó những câu chuyện về những anh bạn cùng lớp. Nó chơi với bạn nhưng nó biết tụi nó chơi với nó là vì cái gì. Nó biết nhưng nó không nói. Nó chấp nhận đánh đổi tiền bạc để có được những niềm vui ngắn ngủi và nó thấy xứng đáng. Nó không có niềm tin vào một ai cả và cũng chẳng ai có thể hiểu nó. Và nó vẫn cô đơn…ba nó đi Hà Nội, dăm ba tháng mới về một lần, về rồi lại vội vã đi. Lần nào ba cũng mua quà cho nó, cho nó thật nhiều tiền nhưng sao nó cảm thấy lạnh lẽo quá. Nhà nó đỡ lên từ khi ba nó đi Hà Nội và nó có nhiều tiền hơn để bù khú với lũ bạn nó quen. Nhưng chẳng biết từ bao giờ tình cảm nó dành cho ba nó không còn nữa. Nhưng nó không quan tâm, nó chỉ biết vui là được vì có ai thực sự quan tâm nó đâu. Nó ý thức được việc học và chẳng bao giờ lơ đãng bỏ bê việc học của nó. Lên lớp cao, nó không còn đứng nhất nữa vì nó ý thức được nó học là để cho nó, không tranh đua với một ai cả. Nó ghét phải học bài thuộc vanh vách như con vẹt, nó không muốn làm con vẹt nên những môn học thuộc lòng nó chẳng bao giờ được điểm cao vì nó không làm giống các bạn khác. Và nó vẫn lao vào những cuộc vui với những đứa bạn nó cho là “thân” với nó. Lên lớp 9, mẹ mua cho nó một cái máy vi tính thật xin với internet đầy đủ. Thuở ấy nếu không lầm thì đó là một điều xa xỉ với những đứa cùng tuổi nó. Từ ngày có máy tính, nó ở nhà suốt không màn đi chơi với ai cả. Nó ôm máy tính từ sáng đến tối không phải chơi game hay coi phim mà nó dành để nghiên cứu này nọ. Nó được một người bạn online tặng cho nó một cái website nhân dịp sinh nhật, nó thú vị lắm và điều nó làm là mổ xẻ cái website đó ra để tìm hiểu sao bạn ấy có thể làm được như vậy. Và đó là lần đầu tiên nó biết về code, một ngôn ngữ để viết website. Lúc ấy nó chỉ biết nó có một người bạn thân mới, tốt với nó, dạy nó biết nhiều điều và chăng bao giờ lừa dối nó hay làm nó buồn. Đó là cái máy tính thân yêu của nó. Nó hãnh diện với mọi người tất cả kiến thức nó có được, trang web cá nhân hoành tráng của nó, hay những bài hát lãng mạn bằng flash đều do nó làm ra. Lúc nào nó cũng hỏi bản thân “tại sao người ta làm được còn nó thì không?” cho dù nó không có được một kết quả mỹ mãn nhưng nó cảm thấy xứng đáng có quyền hãnh diện với những sản phẩm MADE IN FROM NÓ. Lên lớp 11, mẹ nó tống nó lên sài gòn học, vì không chịu nổi tiền internet mỗi tháng gần 3,4 triệu vì hồi ấy internet đắt kinh khủng, ra tiệm net 1 tiếng tới 40 ngàn. Ngày ra đi, nó buồn lắm không phải buồn vì xa cái máy tính nó thương mà buồn vì tại sao mẹ lại chấp nhận xa nó, hay là mẹ không còn thương nó nữa. Lên SG, mẹ đưa nó vào một ngôi trường tốt nhất, nơi mà chỉ có những hoàng tử và công chúa đi học. Nó cũng vui vì nó thích hòa mình vào một môi trường mới, nó ghét cuộc sống đứng yên một chỗ. Mẹ nó đăng ký cho nó học nội trú, đồng nghĩa với việc là nó sẽ không bao giờ được ra ngoài nếu như không có sự đồng ý của cậu và mẹ nó. Con chim nhỏ bị nhốt vào một cái lồng. Dù nơi đây có tất cả từ hồ bơi đến phòng gym nhưng nó buồn lắm, chiều nào nó cũng đứng ngoài balcon ngắm mặt trời lặn và tự hỏi mẹ nó có biết nó cô đơn thế nào không…Vào năm học ấy, nó chơi thân với 3 người bạn là 3 thằng con trai ngồi cạnh nó. Nó cảm thấy chơi với con trai sao mà thoải mái, tụi nó chẳng quan tâm đến chuyện hôm nay nó mặc đồ gì, mang giày gì cả. Rồi bỗng nhiên 3 chàng trai ấy có cảm tình với nò. Và không hiểu sao nó lại chọn anh. Hình như lúc ấy nó trẻ con quá. Nó muốn biết cảm giác có bạn trai là thế nào và nó thích khi có ai đó mua quà cho nó ăn, lẽo đẽo theo nó. Nó đến với anh chớp nhoáng, ra đi cũng chớp nhoáng. Nó bị mang tiếng là ” chia rẻ nội bộ”. Vì nó mà 3 anh bạn ấy chẳng nói chuyện với nhau và cả 3 xúm lại tẩy chai không nói chuyện với nó nữa. Ai ai cũng ghét nó, nhìn nó với anh mắt lạnh lùng. Nhưng họ không biết là nó cũng đã quen với điều đó rồi. Nó không cần chơi với ai cả, và nó lại cô đơn một mình…Mẹ nó nói với chị họ nó, cho đến tận bây giờ nó lớn rồi mà mỗi lần nhìn nó mẹ lại thấy hiện lên hình cảnh cách đây 12 năm, cái hôm mà mẹ nó nhìn nó ngồi lặng lẽ một mình trong sân trường. “Nó chẳng thay đổi gì!” mẹ nó buộc miệng nói. Mẹ nó không chịu được cảnh nó bị cô lập nên kéo nó về quê. Lúc ấy nó chán nản lắm và xách va ly về trong sự ngỡ ngàng của bạn bè nó. Kể từ ngày ấy nó lại càng thu mình vào cái vỏ ốc của nó, nơi mà nó cho là tốt nhất. Nó lên lớp 12 và thi đại học. Trong suốt ngần ấy năm, anh vẫn thương yêu nó, viết thư cho nó nhưng trái tim nó đã lạnh lắm rồi. Năm lớp 12 nó cũng chẳng muốn hơn thua với ai, nó chỉ tập trung học đúng 3 môn sở trường của nó để chuẩn bị cho kì thi đại học cam go sắp tới. Nó thấy buồn vì bạn bè và thầy cô ghét nó, vì tội bỏ trường đi rồi lại quay về. Nó buồn nhưng không khóc. Thế giới của nó bấy giờ chỉ có nó, mẹ nó và thằng em nhỏ của nó thôi. Viết lưu bút cuối năm “bạn thân của bạn là ai?” nó lấy viết gạch ngang 1 đường như khẳng định rằng trong từ điển của nó không tồn tại hai chữ đó. Còn tiếp…

0 comments

Leave a comment

All blog comments are checked prior to publishing